Game-VN  >  dấu bài
xs 10 2

10Ba! 10Khụ! 10Hoa Tư vẫn im lặng gật gật đầu, trên thực tế là nàng hoàn toàn không có nghe phụ thân đang nói cái gì, trong đầu tràn đầy cảnh đẹp khi hồ điệp đầy màu sắc bay múa ở quanh thân, tràn đầy nụ cười rạng rỡ của người đó. Nghĩ đi nghĩ lại, khoé miệng không lý do thoáng lộ ra một chút mỉm cười. 10"Cái gì? Ngươi đem bí tịch bảo điển của ta để lau đít?!" Mạch Đông Khoan phát ra một trận than thở tê tâm liệt phế: "Kiếp trước của ta đã tạo nghiệt gì đây.... lại thu một cái đồ đệ như vậy.... tổ sư gia xin tha lỗi cho ta...." 10Lý khanh gia, mặt trời đã lên cao sao khanh còn ngủ không ra gặp trẫm? Không phải là luyến tiếc hỏa kỳ lân, cố ý nán lại giường không muốn tới gặp trẫm chứ?

10Lý Cảm khoát tay nói: 2 Lý Cáp bĩu môi trả lời: 10Giang công tử? 2 . Chủ nhân, Tiểu Bích tỷ tỷ kia, liệu có phải là vị hôn thê của người, tiểu thư Hoa gia? 10Tuyết Sơn Ngâm mắt sáng lên:

2 Đằng Lăng vương gần muốn ngất. 10Tẩu quá nhất đa kiều xs“Ba!” Sát vách cánh âm thanh cánh cửa bị đá văng vang lên, Lý Cáp cười cười nhìn bộ mặt nhăn nhó cùng hai cái lỗ tai đang bị bụm chặc phóng ra khỏi cửa. Mặt đằng đằng sát khí không còn một tí vẻ hào sảng nào.. Trông thật sự thoải mái a! 2 Aaa... xsA Tú do ta chiếu cố, ngươi quan tâm làm gì?

2 Vẫn là nhanh chóng rời khỏi kinh thành đi, bằng không người của Tư Gia sẽ không tha cho ngươi. xsNgay sau đó, nhị lộ quân và Hồ quân cũng chạm trán nhau, Hoa Bình Dã rộn vang tiếng la hét, trong nháy mắt đã có hàng trăm hàng ngàn người chết, mỗi một chớp mắt là vô số đầu rơi máu chảy. 10Bắc bộ ba tỉnh Đại Hạ quân có thể chiến đấu đại khái khoảng ba mươi lăm vạn, này đó binh mã bị chia làm ba đường. Một đường bình định Bắc bộ, tam quân chủ soái Lâm Thiên Văn chỉ huy, hướng lĩnh xuyên tỉnh tiến công Hồ Quân, thu phục Lĩnh Xuyên; Lộ quân thứ hai do Đại tướng quân Ông Viễn chỉ huy, theo hướng Đồng Dương tỉnh tấn công Hồ quân, phụ trách thu phục đất Đồng Dương; Lộ quân thứ ba, đó là chúng ta, Đại tướng quân là Tiêu Mạc Vi-Tiêu công, chủ yếu do quân lực Giang Nam chúng ta tạo thành, phụ trách thu phục Tây Nguyên tỉnh. 2 Lý Cáp lại cười, không nói gì. Nội tâm cũng cười thầm, điểu nhi này hết dùng rồi, chờ sau khi hắn lên ngôi làm sao đứng thẳng nửa đời sau đây. 2 Lý Cáp nghe vậy ngạc nhiên:

10“Biểu ca ~~, biểu ca ~~~~, hảo biểu ca ~~~, dao nhi cầu ngươi mà, phải đi mà ~~. Có được hay không mà, biểu ca ~~~, đi mà ~~" Thanh âm nũng nịu của Chân Dao làm trái tim Lý Cáp muốn rớt ra, thật sự là chịu không được, chỉ phải thở dài: "Được rồi, bất quá chỉ đàn hát một bài." 2 Đỗ Hòa cau mày nói: 10Quản gia vẫn đứng ở ngoàikhuê phòng Vương Hàm xsLý Cáp vừa che chắn vừa cười hì hì chế nhạo: 10Ai da! Cơn gió độc nào mang Nhị công tử tới chơi đây?

2 Ma nữ bây giờ đang ở đâu? 10Trên đại điện của Bắc Cực môn tổng đường, một tên đeo mặt nạ kinh kịch, dáng người cao ráo đang ngồi trên ghế, qua cái lỗ mắt trên mặt nạ có thể thấy hắn đang nhắm mắt để dưỡng thần. xsLinh Lung muội muội sao thế? xsMặc khác chúng nữ đương nhiên hiểu hắn muốn nói cái gì, người nào cũng xấu hổ đỏ bừng mặt. Tử Nghiên liền vung nắm tay đập hắn, mà Liên Khanh thì lại càng mơ hồ. 10Khặc khặc... khụ...

xsLý Cáp sờ sờ cái mũi, chậm rãi nói: xsCửa vừa mở, một vị thiếu niên nhanh nhẹn mười ba mười bốn tuổi và một tiểu cô nương phấn điêu ngọc tạc nhanh chóng tiến vào. Vị thiếu niên đó chính là đại nhi tử của Lý Tư Hồng, Lý Minh, còn nữ hài kia là nữ nhi của Vân tướng quân, bộ hạ của ông, Vân Lâm, bây giờ được ông nhận làm nghĩa nữ. 2 Thiên Thiên cũng mỉm cười: "Thiên Thiên sẽ cố gắng, không làm chủ tử thất vọng." 2 . . . . . xsĐứa ngốc, phụ thân dĩ nhiên là phụ thân.

xsKhông cần không cần, các ngươi che chắn bảo vệ thuyền cho tốt là được, ta rất nhanh sẽ quay trở lại a. xsTrả lời qua loa mấy câu liền cùng Lê Bố rời đi. xsNếu như trước đây Thiên Thiên sẽ phải gẩy những loại nhạc của thế giới này như là :"Phượng cầu hoàn" tuy rằng chúng u nhã uyển chuyển, nhưng nếu không có nội tâm tĩnh tại, có am hiểu sâu sắc cũng rất khó cảm nhận được cái ý nhị trong đó, hưởng thụ cái hay cái tuyệt vời trong đó. xsHình như có đi tìm rồi... xsTư Không Minh tự giễu cười cười: