Game-VN  >  cohade
kèo inter

inter Lý Cáp? Họ Lý, chẳng lẽ là gia tộc kia hay sao? inter Hiển nhiên ở Tây Nam bình phản chưa đủ làm tiểu nha đầu thích làm tướng quân này đã nghiền, muốn xuất chinh nữa. Nhưng mà huynh trưởng kết hôn nàng là muội muội sao vắng mặt được. inter Âu Dương Hoành và Âu Dương Minh vừa mừng vừa lo, vội vàng cầm lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch. inter Từ Nghiên bĩu môi nói: kèoĐúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên một trận tiếng động kèm theo tiếng bước chân, cùng với tiếng binh khí chạm nhau và thanh âm thấp giọng nói chuyện với nhau.

kèoChút công phu vuốt mông ngựa này đối với hắn mà nói chỉ là hạ bút thành văn thôi. kèoVô sỉ! kèoNói xong cả người tiến lên, đem nàng ôm vào trong ngực. kèoĐúng vậy, đó là Thiếu Nghiêm tướng quân mang từ Tây Vực về cho ta, nhưng ta lại lười nuôi, muội muội ta lại thích nên chăm sóc giùm. Con này của đệ là chắc là đực, còn của muội muội ta là cái. inter Lý Cáp vội lắc đầu: "Không đi, không đi, ta đến Vọng Thước lâu chờ tỷ. Lý An, Lý Bình, các ngươi đi theo đại tiểu thư mua trang phục." Dứt lời liền dẫn ngao khuyển Đại Phi và hai tùy tùng khác vội đi qua Thước Kiều hướng về phía Vọng Thước lâu, lưu lại Vân Lâm mặt đang trách móc.

inter Đại tướng quân, hạ quan từ lâu đã nghe nói đến đại danh Hổ Uy, Đông Bắc từ quan quân cho đến dân chúng không ai không sùng bái tướng quân như thần. Hôm nay được nhìn thấy quả nhiên là danh bất hư truyền, thật uy phong khí phách! Chúng hạ quan thật may mắn vinh hạnh, vinh hạnh! inter Thiên Thiên bưng tới một chén rượu tinh xảo, Lý Cáp tiện tay tiếp nhận nói: inter Trên lưng huynh đệ là gì thế? inter Lý Cáp trong lòng mừng rỡ, ngồi trên giường mặc cho Thiên Thiên giúp hắn lau mặt. Mặc dù động tác có chút không quen tay, nhưng cũng rất tỉ mỉ, thật là một cái bảo bối nhu thuận. kèoChỉ huy trăm vạn quân bình định giang sơn, khí phách hào hùng truyền bốn phương.

kèoTiêu Mạc Vi càng nghĩ thì càng tức. Hắn thuở nhỏ tập võ, mười bốn tuổi đã ở trong quân, mười sáu tuổi trải qua trận đại chiến đầu tiên, từng bước một mà đi đến địa vị như ngày hôm nay, ở trong quân rất có uy danh. Vài chục năm chinh chiến trên lưng ngựa, đã dưỡng cho hắn tính khí tự phụ ngạo mạn, nay lại trước mặt binh lính, bị một tên thống tướng thiếu niên miệng còn hôi sữa giáo huấn, hắn làm sao có thể nuốt trôi cục tức này chứ. kèo"Biết rồi, ta đi thay y phục rồi sẽ tới. Được rồi, gọi nha hoàn mang nàng ta đi tẩy rửa, tìm một bộ y phục sạch sẽ thích hợp cho nàng ta. Nếu không có, thì tạm thời ra ngoài mua vài bộ, mua nhiều vào, phải là đẹp nhất tốt nhất. Ờ, còn có, đưa cho nàng một ít điểm tâm, phòng chừng là vẫn ăn chưa no." Lý Cáp vừa đi đến bên cạnh tiểu cô nương vừa phân phó cho Lý Đồng. kèoTa cũng vậy ngày đó ở “Vạn hội hoa xuân” gặp được nàng sau mới biết được nàng chính là vị hôn thê của ta, sau lại biết nàng luôn chờ đợi trong phủ, ít đi ra ngoài, rất buồn, liền trộm tới tìm nàng, muốn mang nàng đi ra ngoài vui vẻ. Hơn nữa, ta cũng không còn lừa nàng a, nhiều nhất chỉ là giấu diếm không nói thôi. kèoNàng là từng đã là Thánh nữ dự khuyết phái Thiên Sơn, cách luyện chế Thiên Sơn tuyết liên hẳn là nàng biết. inter Lý Cáp tùy úy lật vài trang liếc mắt một cái rồi khép lại nói:

inter Đối với dân chúng bình thường cùng các gia đình quý tộc trong kinh thành, chiến sự Tây Nam còn đến mùa quýt mới lan đến chỗ bọn họ. Cũng chỉ là một đám phản tặc mà thôi, giống như con ruồi trên bàn ăn, mặc dù làm cho mất chút khẩu vị, nhưng cũng chẳng nguy hiểm gì. inter Liếc mắt qua, tâm tình của Lý Cáp đã tốt hơn. inter Sư phó, người… inter Lý Cáp sửng sốt: kèoChờ chừng nào có danh tiếng rồi tính tiếp.

kèoLý Cáp đang bị thái tử cuốn lấy không cách nào thoát thân thì phía trước bỗng nhiên truyền đến một trận huyên náo, ngay sau đó "Có thích khách! " "Hộ giá! " liên tiếp vang lên. Những kim giáp kỵ sĩ cùng ngân giáp kỵ sĩ lập tức vây quanh loan giá hoàng đế và các đại thần, các tướng lĩnh bảo vệ, trường thương chỉa ra ngoài, rõ ràng được huấn luyện nghiêm chỉnh. kèoỪ! Rất có lý! kèoTới vừa đúng lúc, lão phu còn giết chưa đã tay! kèoĐồng thời, thân hình vọt tới chỗ hắn. inter Tử Nghiên nói:

inter Nguyệt Nhi ca hát rất hay, Lý Cáp cảm thấy vậy. inter Sương trắng đã tản đi, trong không khí chỉ để lại mùi thơm tươi mát tự nhiên. inter Lý Cáp sửng sốt, vội bước ra khỏi hàng nói: inter Thiên Tú nhẹ nhàng tránh khỏi ngực Lý Cáp. Nàng từ từ đi vào hành lang rồi nhìn hoa cỏ trong vườn, nhẹ giọng nói: kèoNhưng sự thật thì chả phải thế, triều đình bởi vì tà giáo phía tây nam vây khốn mà khốn khổ khốn nạn, Ma Môn mới này lại làm cho giang hồ Đại Hạ một lần chấn động.

kèoĐúng! Con mẹ nó, bất kể là người giang hồ hay là quân nhân, đều con mẹ nó phải có nhiệt huyết! Ta chính là bội phục Lý tướng quân điểm ấy! Đừng nhìn hắn chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, dù cho gọi hắn là đại ca ta cũng cam tâm tình nguyện! kèoLý Cáp gật đầu ra hiệu với Vô Tình. kèoTrên thế giới này cũng không có Tô Thức, “Thủy Điều Ca Đầu” của lão cũng không có người viết được, hôm nay tuyệt thế ca từ như vậy có thể từ Thiên Thiên lần đầu tiên ở nơi đông người xướng ra, mức độ khiếp sợ của mọi người có thể tưởng tượng được. kèoNhưng cũng đừng hành động thiếu suy nghĩ. Đừng để cho người của Nạp Lan gia phát hiện, cứ âm thầm làm việc, thu thập được bằng chứng thì mang tới Hỗ Dương cho bổn công tử. À! Xém quên còn có người tên là Phong Liễu Tam, cũng thu thập tin tức về hắn cho ta. inter Vưu Mang nhếch miệng cười nói: