Game-VN  >  sxmt
512jjb

512jjb Lý Cáp gật đầu nói: 512jjb Vâng, chủ nhân. 512jjb Ăn nhiều chỉ mệt chết phu quân nàng, đến lúc ta chết rồi thì nàng lấy ai mà nấu cơm cho ăn đây. 512jjb Tám... tám mươi năm! 512jjb Dân chúng phía sau sôi nổi cảm thán:

512jjb Hương Hương phía sau Lý Cáp cười trộm. Nàng thầm nghĩ, chủ nhân thực sự cao tay, chớp mắt một cái đã thu được hai nữ nhân xinh đẹp như vậy. Nàng thực ra cũng không biết Vân Lâm chính là tỷ tỷ của Lý Cáp. 512jjb Bên kia Diễm Nhi nghe thế không khỏi run lên, nàng thực sự sợ Lý Cáp không thể cùng Thiên Thiên làm cái kia, đến lúc hắn không nhịn được lại tìm tới mình thì sao?! Bất quá bình thường đối với nàng Lý Cáp cũng chỉ tới mức sờ mó hôn hít vài cái là hết mức, thậm chí còn chưa từng tắm cùng ngủ cùng. Diễm Nhi có chút khó hiểu, bèn cho rằng Lý Cáp cũng không phải cái loại quá mức háo sắc, nàng có biết đâu chẳng qua hắn đang chờ Thiên Thiên tới tuổi, sau đó thì... già trẻ lớn bé ăn tất. 512jjb Hiểu nhiên, hai phe đã tiến hành nhiều trận chiến, không lâu ở đây cũng đã diễn ra một cuộc chiến. 512jjb Mạt tướng sẽ ghi nhớ những gì Tiêu đại tướng quân dạy bảo, tất nghiêm khắc theo mệnh lệnh Trương tướng quân cùng Tiêu đại tướng quân làm việc, anh dũng giết địch, đền đáp hoàng ân, quyết không cô phụ kỳ vọng Đại tướng quân. 512jjb Tiếng gọi quen thuộc lại vang lên bên tai Lý Cáp, nhưng không phải Hạ Nhu mà là Hà Liên Khanh.

512jjb Giống như hôm nay, chợt nổi hứng, Lý Cáp tìm Mạch Đông Khoan luyện tập không được tới nửa canh giờ, liền âm thầm ngã người nằm dưới bóng cây thưởng thức những quả nho. 512jjb Hôm này, ngọai thành Hỗ Dương khắp nơi người, ra vào tấp nập. Một nhóm đông dân chúng xếp thành hàng nghêng đón trước cổng thành hai mươi dặm, hai bên quan đạo của thành Dương Hỗ đứng đầy người là người. Nhiều người như vậy, có lẽ không chỉ là người của Hỗ Dương phủ mà còn có cả người của các huyện trấn khác nữa, hơn nữa các họ còn mang theo một số lượng lớn các phú hào, địa chủ. 512jjb Lý Cáp vẫn như vậy, nhấp một ngụm trà, tùy ý nói: 512jjb Tiêu đại tướng quân, việc này do người bên trong Hổ doanh châm ngòi gây nên, Lý tướng là do không biết rõ nên mới chủ động nhận tội, kính xin đại tướng quân tra xét rõ ràng! 512jjb Hoa Tư ở bên tai nàng thấp giọng nói mấy câu, Tiểu Bích thất thanh nói:

512jjb -Tương quân, nơi đó… nơi đó cũng có… 512jjb Lại chỉ vào chỗ Đằng Lăng vương đứng buổi sáng nói: "Người đâu, đưa tên này trảm luôn!” 512jjb Lý Cáp ngẩng đầu, ôm Thiên Thiên vào lòng, điên cuồng hôn lên đôi môi nóng bỏng, hai bàn tay cũng không yên phận liên tục vút ve, thế là một hồi đại chiến ba trăm hiệp lại xảy ra. 512jjb Lý Cáp nhìn về phía hỏa kỳ lân. Nó gật đầu, thầm nhủ: “ tưởng mấy người thế nào. Hoả kỳ lân ta đây sống mấy trăm ngàn năm, mấy người đem ta so sánh với ngựa..” đang nói bị ăn đạp của lão đại: 512jjb Lý Cáp than nhẹ một tiếng, bách biến vừa hóa thành chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ, bĩu môi nói:

512jjb Có lầm không vậy, vừa mới dứt lời đã mưa rồi. 512jjb Nhưng nếu ngươi không chịu nói hoặc cố tình hồ lộng, như vậy ngươi đã không còn xứng đáng là thê tử của Lê đại ca, cũng không còn là chị dâu của ta, ta sẽ không còn tôn trọng ngươi mà thực hiện những việc ta nên làm, hiểu chưa? 512jjb Đột nhiên một tiếng sấm vang thật lớn, mới lúc nãy nắng vàng rực rỡ, trời xanh lồng lộng ngay lập tức bị mây mù ầm ầm kéo đến, sấm sét giăng đầy trời. 512jjb Tú Vân không phải là Quỷ di của con sao! 512jjb Ngươi cũng thanh cao quá ha!

512jjb À. 512jjb Diễm Nhi cũng không buông tay, ngược lại còn xoa nhẹ vài cái, dồn dập hỏi: 512jjb Ta vốn cả đời này không muốn nhúng tay vào chuyện của chàng và Thiên Gia giáo, nhưng mà… 512jjb Lý Cáp vỗ tay một cái. Trường đao trong nháy mắt đã biến lại thành chiếc nhẫn. Lý Cáp đang chuẩn bị trở về xe ngựa, thì một giọng nữ vang lên: 512jjb Lê Bố, chúng ta nhiều ngày qua cũng đã phá vây nhièu lần, nhưng ngươi thấy đó, nếu mà phá được, thì chúng ta còn bị vây ở chỗ nào sao?

512jjb Lý Cáp cũng cười nói: 512jjb Mà để cho Lý Cáp cao hứng, không phải là Thiên Thiên có họa công cao, mà bởi vì Thiên Thiên vẽ hắn! Lại tự nhiên vào lúc hắn không có ở đây, chỉ dựa vào ấn tượng trong đầu mà họa có thần giống thật như vậy, có thể thấy rằng địa vị của hắn trong lòng Thiên Thiên. 512jjb Ta là bà già, quãng đời còn lại đã không còn hi vọng. Nhưng Tiểu Vũ thì khác, nhân sinh của nàng vẫn còn rất dài. Không thể đi theo ta mà chôn vùi đi một đời tuổi trẻ, tới lúc ấy sẽ lãng phí đi một nhân tài. Ta nhìn ra nàng rất thích ngươi. Hy vọng, ngươi có thể mang nàng rời Vạn Lâm Tông, tới thế giới bên ngoài. Giúp ta chiếu cố nàng, để cho y thuật của nàng cứu giúp những người cần. Hơn nữa nàng ở bên cạnh ngươi, cũng có thể trợ giúp chiếu cố mắt của Phi cô nương. 512jjb Liên Khanh mở to hai mắt, kỳ quái nói: 512jjb Có lời này của Thái sư, Hoa Tư chắc sẽ rất yên tâm.

512jjb Lý Cáp sặc cười nói: 512jjb Tú Vân? Ai là Tú Vân? 512jjb Nói bậy, bảo bối của ta rõ ràng là hai mắt, đâu ra mà tam nhãn? 512jjb Hắn ném đại hán kia ngã lăn ra đất rồi tươi cười nói với Hương Hương : 512jjb Lý Cáp cười to: