Game-VN  >  ti xỏ
sx da nang

daLý Cáp dẫn Thiên Thiên ngồi xuống ghế trong điếm. Bốn người tùy tùng thì đứng ở phía sau, ngao khuyển Đại Phi nằm ở phía trước người, ngăn cản mọi người. Những vị khách khác trong điếm đều nhắm miệng lại, thở mạnh cũng không dám thở, len lén đi ra ngoài. sx“minh nguyệt kỷ thì hữu nang Tướng quân đại nhân, chúng ta chính là bị đẩy vào đường, cùng cũng là bất đắc dĩ mà thôi! Năm nay Đông Bắc hạn hán nghiêm trọng, quan viên lại thu thuế nặng nề. Triều đình không đi cứu giúp nạn dân thoát thiên tai còn muốn thu thêm lương thực để đi đánh trận. Ngay cả lương thực tích trữ cả mấy năm cũng bị vơ vét hết. Chúng ta thực sự không còn cách nào khác… Có một số người gia nhập quân ngũ làm lính, để kiếm chút lương thực cho cả nhà, ai ngờ ngay cả quân binh Đông Bắc cũng nhịn đói. Khiến cho dân chúng khởi nghĩa, quan binh tạo phản cũng là do vậy a. Cũng chỉ vì muốn sống mà thôi. daMuội muội, về nhà rồi. daLý Cáp nhìn thấy trong viên hoa nở rộ, bố cục tinh diệu, cách đó không xa còn có hồ nước, trong hồ còn có đôi vịt bơi tung tăng. Vô tình hắn còn thấy trong bụi hoa là “bán điệp yêu” đi theo hắn từ Thiên Sơn, lúc vào kinh không thấy nó đâu, giờ mới thấy.

nang Một nha hoàn đứng bên ngoài, nhẹ nhàng lên tiếng. sxHoa Tư lùi về phía sau đã là vách tường, thật sự không có cách nào khác, dưới tình thế cấp bách nhắm ngay cây kéo vào cổ trắng muốt của mình: nang Ôn con! So với lão tử còn hổ báo cáo chồn hơn! Lý Cáp nghĩ thầm trong lòng, rồi nói với Hương Hương đang ở trong lòng: daKỳ quái, đêm qua trước khi ra ngoài vẫn tốt, tại sao trở về lại thành như vậy? Lão gia tối hôm qua sau cùng cũng không dùng gia pháp? Trong lòng Tiểu Bích thực khó hiểu. nang Miễn lễ đi.

daThiên Tú nói: sxTừ lúc nhìn thấy đại kỳ của Vương đình thì nàng đã biết chuyện sẽ xảy ra tiếp theo, máu tươi và tử vong sẽ lại một lần nữa buông xuống tộc nhân của nàng. Nhưng nàng không thể làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ác ma đang ôm mình vung thanh trường phủ lên giết chết từng người… Từng người! nang Lý Cáp xấu hổ. nang Mặc kệ hắn! Ta mà thấy ngứa mắt thì kiểu gì cũng phải đánh một trận cho bõ ghét. Đánh thì cũng đã đánh rồi, trứng của hắn cũng đã bóp qua rồi, bây giờ còn sợ cái gì nữa?! Mà nói lại, bổn công tử trước giờ chưa sợ bất cứ cái gì.! nang Lý Cáp bỗng hừ lạnh, quát:

sxĐêm qua chính Nhĩ huynh đến hoàng cung ám sát. daCó người đnag đuổi theo. sxTại sao? daLê Bố nhìn về phía Hồ quân nói. nang Tướng quân, là Hoa Phượng lâu…

nang Dường như là một giấc mơ hão huyền, mà cái giấc mơ này lại quái dài đi. daLý Cáp đang nghĩ ngợi nên làm gì để Linh Nhi yên tâm một lúc, cô bé bỗng nhiên kêu lên một tiếng, hai mắt sợ hãi nhìn về phía sau lưng hắn. sxKhông sai. nang Không đúng, Lý gia cần cấu kết cũng sẽ không đi cấu kết Tây Nam tà giáo. Đối với bọn họ không có chỗ tốt nào, trừ phi... Bọn hắn lập tức cần muốn tạo phản với người Tây Nam. da“chủ tử đương nhiên là Lý Cáp.” Nhãn tình Thiên Thiên sáng lên mà khẳng định.

nang Cuộc sống sau đó, Lý Cáp hầu như mỗi ngày đều đến Bách Hoa Lâu cùng với Thượng Quan Thanh Thanh đàm luận âm nhạc, nghe nàng hát. sxTốt lắm, không cho giằng co nữa, lên đây đi, còn phải lên đường. daÁ! sxÁ á Á!!!! nang Nhị lang thật có tâm!

sxLý Minh không có bản lĩnh uống không say như Lý Cáp, tuy tửu lượng không nhỏ, nhưng còn thua Lý Cáp xa. Hai huynh đệ uống hăng say, đã mấy chục chén Lý Cáp mặt không đổi sắc nhưng Lý Minh đã có chút mơ hồ. Vừa thấy phu nhân bảo đừng uống đã nâng một chén đến miệng phu nhân líu ríu nói: sxChắc chắn! nang Oa! nang Màn đêm buông xuống, dùng cơm tối xong xuôi, Lý Cáp mang theo Thiên Thiên, Hương Hương cùng Diễm Nhi tam nữ xuống phòng nghỉ ngơi ở tầng ba. Buồng xe của xe kỳ lân này được bài trí như nhà lầu, mỗi một tầng không chỉ có cửa sổ, có cửa, từng tầng từng tầng, mà còn phân ra nhiều gian phòng, đến cả tầng thượng cũng có nữa là. sxY Tiên thở dài, chậm rãi nói:

sxNàng bỗng nhiên nhìn về phía Đạo Phiền, vừa nhìn thôi đã làm cho hắn nhất thời rơi vào hầm băng. daLý thái sư sửng sốt, lập tức lắc đầu cảm thán: nang Thấy đôi mắt này, tim hắn lập tức mềm nhũn ra. Bất quá hắn lại có một nghi ngờ, cô gái đến tột cùng sao lại có phản ứng như thế? Nàng có phải là cung phi hay không? nang Lý Cáp vẫn chưa biết nàng đang khóc. Hắn thấy nàng không thèm trả lời liền khoát tay áo nói: sxÂu Dương Bác cơ hồi muốn lạy luôn, vẻ mặt khổ não mà nói: "Nhị công tử, nhị gia! Tiểu nhân cầu ngài, bỏ qua cho chúng ta đi. Âu Dương gia nhất định sẽ cảm kích ân đức...."