Game-VN  >  ca cuoc
ty le kèo

kèo Lý Cáp tiến lên một bước bỗng nhiên dang hai tay ôm thật chặt Thiên Tú vào lòng. Hắn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng mặt nàng rồi nói: leThiên Thiên vẫn không hiểu. kèo Cũng phải công nhận là cỗ xe cách âm quá tốt đi, hai người chiến nhau ầm ĩ như vậy nhưng người bên ngoài lại không hay biết gì. Bởi vậy hai người trong xe càng tận tình phóng đãng, người nam thì gầm gừ ra vô như bổ củi, người nữ thì uốn éo uyển chuyển như dòng nước…triền miên chiến đấu không mệt mỏi… kèo Lý gia chính là bên thu được quyền lợi to lớn nhất. kèo Bên này Lý Cáp đang cùng gia gia thoải mái mà trò chuyện, bên kia Hoa Tư về đến Hoa phủ lại bị phụ thân Hoa Vân Cường tra hỏi.

leMau! Mau tới cứu bản vương! Ai ui! kèo Mọi người lập tức toát mồ hôi, tiếng rên rỉ thống khổ vang lên bốn phương tám hướng. leNgươi còn biết trở về ư? leLý Cáp gật đầu lấy lệ, đầu còn đang nghĩ làm sao đối diện với Lưu Nguyệt Nhi. Nếu nàng nhất định quấn lấy hắn thì phải làm sao? leLý Minh nhướng mày:

leLý Cáp nhìn sang con thất thải hồ điệp kia, chỉ thấy vỗ đôi cánh, bay đến đậu trên mái tóc của cô bé. Cô bé dùng ngón tay mảnh khảnh thanh tú nhẹ nhàng vuốt ve trên thân hồ điệp, mặt lộ ra một nụ cười ngọt như mật, hai má lúm đồng tiền đáng yêu kia, thấy Lý Cáp, cũng chịu không nổi mà nở nụ cười. leLý Cáp cười khổ một tiếng, nhìn thấy Thiên Thiên phấn nộn, môi đỏ mọng, liền cúi người xuống hôn, hôn thật sâu, cuối cùng mới làm cho nàng từ trong mộng tỉnh lại. kèo Lý Cáp sửng sốt, lấy tay rờ rờ trên tóc tìm tòi một chút, quả nhiên là tìm thấy một ít nội tạng không rõ là gì, có màu trắng hồng. Mũ giáp của hắn cũng cởi bỏ lại ở Hồ doanh rồi, cho nên chắc lúc chém giết bị dính vào. leLý Cáp cười cười, vỗ vỗ tay Thiên Thiên không nhắc lại. Bất quá khi nhìn Diễm Nhi, lại phát hiện nàng nhìn bọn Chân Dao đến xuất thần, như đang suy nghĩ chuyện gì có thể là nhớ lại thời nhỏ lúc còn ở Âu Dương thế gia. leTạ ơn hoàng thượng quan tâm, mạt tướng chỉ bị chút xây xước ngoài da, không cần đến ngự y đâu ạ.

kèo Thái hậu quay đầu đi. leLàm sao bây giờ? Lý tướng quân có thể xảy ra chuyện gì không? le………………………. leCó chuyện gì thế? tyNgươi cứu ta, sao ta lại đi phạt ngươi được. Dù sao hoa kia cũng là hoa *** lợn…ha ha, tam Ngưu, chúng ta rút lui!

tyPhong Di bịt kín mặt bên cạnh nàng cũng cau mày nói: tyLà thần công gì thế? kèo Nhưng mà nếu bọn họ xông qua được doanh trại người Hồ thì hãy ứng cứu, còn nếu không qua được thì không cần quản. leThân thể của hắn quả thật là thiên hạ đệ nhất quái, cũng có thể nói là thiên hạ đệ nhất kỳ lạ, mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, bất độc bất xem, bách mị bất hoặc mấy thứ đó cũng không có gì, mà tự nhiên lại còn có thể tự động hóa giải hết thảy ngoại lực đối với mình bất lợi, như vũ trụ mênh mông. Mặc kệ là bao nhiêu kình lực đánh lên người hắn, đều chỉ là đốm lửa nhỏ, không đáng kể. leBiết được nguyên nhân như vậy, Lý Cáp bèn chủ động tới gặp cha mẹ Hạ Nhu để nói chuyện. Cha mẹ nàng nhìn con gái mình thành ra như vậy cuối cùng cũng cảm thấy hối hận, thấy Lý Cáp tới nói chuyện thì lập tức đồng ý để Hạ Nhu sau mỗi buổi chiều tan học lại tới nhà hắn ôn bài.

kèo Lưu thị thấy nàng có bộ dạng như thế này thì vui hẳn ra. Trước kia Lý thái sư đã từng muốn se duyên cho nàng và Lý Minh, muốn nàng về Lý gia làm thiếp. Nhưng nàng vẫn luôn quản chặt hắn, làm hắn phải phải uyển chuyển cự tuyệt gia gia. Cũng vì thế nàng đối với Sở Linh Lung vẫn có chút địch ý, mặc dù bề ngoài hai người vẫn gọi nhau là tỉ muội thân thiết, lễ nghĩa chu đáo. Nhưng Lưu thị vẫn cảm giác Sở Linh Lung bề ngoài ôn nhu, nhưng bên trong lại cao ngạo ghế trên với mình. leLý Cáp vừa cẩn thận lau nước mắt cho Hoa Tư, vừa nhẹ giọng nói: lePhong Liễu Tam nghe đến câu cuối mặt không khỏi xấu hổ, vội ho khan vài tiếng nói: tyLý Cáp nói. le…

kèo Cô gái đáp lời. leLưu tiên sinh đang sợ đến ngây người, bất ngờ bị Lý Cáp nhắc không kịp phản ứng. kèo Hổ uy! Hổ uy! ! Hổ uy! tyNgươi là người phương nào, tại sao lại ở chỗ này, biết đây là chỗ nào không? tyLý Cáp nghe vậy thì im lặng không nói.Trong đầu thầm tính toán không biết rốt cuộc là kẻ nào có thù hận với mình rồi đi thuê thích khách đây? Hừ, đừng để ông mày bắt được, nếu không thì cả nhà mày ra tro.

tyĐám người au vừa mới ở nhà xí đánh Âu Dương huynh đệ, trên người không khỏi dính một ít mùi lạ. Vân Lâm thích sạch sẽ, nhịn không được mùi nài, không khỏi nhíu mày nhìn Âu Tề và quát: "Âu mập mạp, ngươi cách xa ta ra một chút. Hôi muốn chết! Ngươi mà dám để ta ngửi thấy mùi này lần nữa, ta nhất định sẽ bẻ cái đầu heo của ngươi làm bữa ăn khuya cho ngao khuyển Đại Phi!" tyLại nói: leNhư vậy sao được. Ta cũng không phải thổ phỉ, mua đồ thì phải trả tiền. Ta xem đồ chơi này không tệ, cho người một ngàn lượng không thối lại. kèo Tên ác ma đó hắn đã tới rồi… leTrâu Kiều nhẫn nhịn nói: